Review sách Sống và Khát vọng

song va khat vong

Mua cuốn sách đã lâu, chừng 4-5 năm và đã từng đọc gần hết nhưng không mấy ấn tượng. Có lẽ vì hồi đó mình chưa có nhiều trải nghiệm để hiểu. Còn lần này thì hoàn toàn trái ngược, mình đọc say sưa và tâm đắc từ đầu đến cuối.

Xuất phát là từ việc mình tò mò muốn đọc để hiểu thế nào là “khát vọng sống” mà anh Khoa chia sẻ trong khoá học.

Xuyên suốt quá trình đọc, mình cảm thấy câu chuyện của anh thật gần gũi. Có lẽ vì đây là câu chuyện của một con người Việt Nam, rất gần thời với mình (mình 9x còn anh 8x) nên anh đã đề cập đến nhiều tư tưởng, vấn đề, trăn trở mà giới trẻ cũng đang suy nghĩ và đi tìm lời giải.

Mặc dù là một cuốn tự truyện nhưng anh luôn dừng lại để rút ra những bài học sau mỗi trải nghiệm để người đọc tự cảm nhận những bài học đó theo cách riêng của mình.

Anh không nói nhiều đến kết quả đạt được mà nói đến những thách thức anh gặp phải trên con đường nỗ lực và diễn biến tâm lý, suy nghĩ để vượt qua. Từ đó mà mình hiểu hơn những góc cạnh của cuộc sống từ góc nhìn của người trong cuộc hơn là chỉ những kết quả bề nổi mà người ngoài nhìn vào.

Mình thích những câu nói triết lý anh trích dẫn, chẳng hạn như:

“Mọi việc diễn ra cuối cùng đều mang một ý nghĩa gì đó tốt đẹp, và nếu bạn chưa nhìn thấy ý nghĩa tốt đẹp ấy, nghĩa là bạn chưa đi đến cuối cùng.”

Mình gật gù với những đoạn anh phân tích về những điểm cân bằng cho những điều dễ gây hiểu lầm cực đoan về 1 phía, bởi ở ngoài kia có rất nhiều người/ nhiều sách chỉ nói về 1 mặt của vấn đề chứ không phân tích đủ 2 chiều. Ví dụ như “trân trọng những gì mình đang có” với “bằng lòng với những gì mình đang có mà quên vươn lên”, thay đổi ngay lập tức ở bên trong và nỗ lực, môi trường để duy trì thay đổi ở bên ngoài, làm thuê hay làm chủ tốt hơn…

Cuối cùng và cũng là điều mình ấn tượng nhất, mình ngưỡng mộ cách anh mơ ước những ước mơ tưởng như “điên rồ” và quyết tâm chinh phục những ước mơ ấy. Mình xin trích một đoạn về ước mơ mà mình thích:

“Khi chúng ta còn bé, ai cũng từng mơ ước, và không những thế, mơ ước thật nhiều. Rồi khi ta lớn lên, ta bắt đầu để cho những va chạm với cuộc đời khiến ta phải “thực tế” hơn. Để rồi sau một thời gian sống mãi với cái “thực tế” ấy, ta dần đánh mất đi những ước mơ của mình. Đến một lúc nào đó giật mình nhìn lại xung quanh, nhìn thấy cái thực tế là những người bạn vốn từng bị ta cho rằng “mơ mộng” hay “thiếu thực tế”, đang được sống vì ước mơ của họ, ta bất chợt chạnh lòng. Những lúc ấy ta tự hỏi, ai đã đánh cắp những ước mơ của mình, và rồi bàng hoàng nhận ra rằng, chính bản thân ta đã tước đoạt đi mất những ước mơ của chính mình”

Ước mơ phải có người nói là “điên” thì mới đúng là ước mơ. Ước mơ của bạn là gì?

Hà Nội, 10/7/2019