Làm sao để không “bị ảnh hưởng” bởi những gì người khác nói/nghĩ về mình?

Chuyện là thế này…

Có một dạo da mình không được đẹp cho lắm, 80% mọi người gặp mình đều bắt đầu bằng câu hỏi: Ôi sao dạo này mặt mũi lại thế kia (vì ngày xưa da mình đẹp lắm lắmà). Thật lòng lúc ý cũng thấy buồn, và hơi tức giận nữa vì nghĩ sao mọi người cứ soi xét vô duyên, chẳng giúp gì được thì đừng hỏi vào nỗi đau của người khác (trừ một số người hỏi thăm thật lòng và muốn giúp đỡ).

Trong lòng mình muốn tỏ thái độ với họ để lần sau đừng hỏi vậy nữa nhưng đó không phải là cách hay ho gì (vì mình vốn hiền lành mà ahihi). Hay là im lặng và lờ đi? Cả hai cách đó đều không khiến mình thấy thoải mái.

Rồi mình nhận ra nỗi buồn đó không phải do người khác tạo ra cho mình, mà là trong sâu thẳm chính mình cũng đang cho rằng đây là điều gì đó tồi tệ, không tốt, không vui.

Ngay khi hiểu nguồn gốc là từ chính mình thì mình chọn thay đổi cách suy nghĩ. Mình tự hỏi ngoài vấn đề này ra thì mình còn có những điều tốt đẹp nào khác không?

Sức khỏe của mình vẫn tốt này, tay chân lành lặn, mắt vẫn nhìn được để ngắm nhìn mọi thứ, tai vẫn nghe rõ, ơn giời là vẫn có đủ đồ ăn ba bữa, nước uống, đồ ăn vặt hàng ngày, lại có mẹ nấu cho bữa sáng, có đủ máy tính điện thoại là công cụ làm việc, nhà cửa đầy đủ tiện nghi (đủ điện nước sinh hoạt, bình nóng lạnh, tủ lạnh, quạt, máy giặt, giường, tủ…), có những người bạn tốt (bạn A, bạn B, bạn C…), có bố mẹ khỏe mạnh, đầu óc mình vẫn còn minh mẫn tỉnh táo để học tập, làm việc…

Rồi nhận ra mình có nhiều thứ tốt thế, chỉ da ko đẹp lắm thôi thì có phải là chuyện gì lớn không, có đáng để mình buồn phiền không? Khi thực sự cảm nhận được mọi thứ đa phần vẫn tốt đẹp như vậy, mình quyết định nếu ai hỏi thăm mình sẽ chỉ nhẹ nhàng nói rằng: Vâng, ngoài ra mọi thứ khác của em vẫn rất tốt.

Và mình đã thực sự thử cách này.

Kết quả là những người bạn đó đều không hứng thú hỏi thêm nữa hoặc chuyển sang chủ đề khác. Đôi khi mình chỉ im lặng không nói gì hoặc cười nhưng bên trong mình không thấy buồn nữa mà thấy mọi chuyện vẫn ổn. Mình không “bị ảnh hưởng” bởi họ nữa. Mình để trong ngoặc kép vì đây là cách chúng ta hay nói thôi chứ thực tế không ai có khả năng ảnh hưởng đến chúng ta cả.

Chúng ta chỉ “bị” dao động, lo lắng khi chưa thực sự đủ kiên định, dứt khoát. Chúng ta chỉ nổi nóng khi trong lòng có nỗi đau. Chúng ta chỉ thấy buồn khi bên trong có góc nhìn tiêu cực.

Hãy quan sát cách chúng ta đang phản ứng với người khác và các tình huống,  rồi nhìn sâu vào xem bên trong mình thực sự đang nghĩ gì, cảm thấy gì.

Tập trung vào việc nâng cao kiến thức để nhận diện vấn đề từ bên trong mình, lắng nghe chính mình và học cách trở nên vững vàng, hạnh phúc, bình an hơn từ bên trong bằng những suy nghĩ, quan điểm tích cực và hữu ích, bạn sẽ không còn thấy mình “bị ảnh hưởng” bởi những người xung quanh nữa.

Chúc bạn luôn bình an!