Hãy “dạy” người khác yêu thương bạn đúng cách

yeu thuong dung cach

Mình sai 1 lỗi nhỏ nhặt. Lý trí biết là lỗi này chẳng có gì to tát, mình vô tình thôi, nhưng cảm xúc thì không cho mình thoải mái với việc nhận là mình đã sai.

Rồi mình nhận ra đó là vì mình sợ. Tiềm thức cho rằng mình sẽ không được yêu thương khi làm sai gì đó, vậy nên nhận lỗi khác nào bỏ rơi chính mình (cảm xúc của mình). Dù điều này nghe thật vô lý nhưng cảm xúc vốn là thế, và cảm xúc vốn mạnh hơn lý trí.

Mình dùng ý thức để tự nhủ rằng: Không phải vậy đâu, a vẫn thương mình mà, a chỉ nhắc để lần sau mình làm tốt hơn thôi. Nhưng tiếng nói của lý trí đó dường như chẳng có tác dụng gì vì nỗi sợ đã ăn sâu vào tiềm thức rồi. Lúc đó mình ước giá mà a nói a thương mình dù mình có làm sai, nhưng cũng tự hiểu rằng a đâu biết mong muốn đó của mình nếu mình ko nói ra.

Bên ngoài mình tỏ ra hậm hực và ko nói gì. A bối rối hỏi “Vk giận anh à?”

Mình bẽn lẽn nói “Ck ơi ck nói thương vk đi”. Anh ra ôm mình và lặp lại mấy lần liền. Vì nỗi sợ của mình lớn nên tiềm thức vẫn chưa thấy thoả mãn, thế là mình lại nói “Ck nói thương vk nữa đi”. A nói thêm nhiều lần nữa cho đến khi mình thấy thoả mãn, thấy hết sợ, thấy được yêu thương. Và khi đó mình sẵn sàng chấp nhận mình đã sai và sửa.

Nếu bạn sẵn sàng nói ra cách yêu thương mà bạn muốn được nhận một cách tích cực dù đó là với vợ/chồng/ bố mẹ/ ace/ bạn bè hay bất kỳ ai khác, bạn sẽ có khả năng nhận được chính xác điều bạn muốn. Đây cũng vô tình là bài học của mình trong khoá NLP vừa rồi của TGM – một khóa học có lẽ phải học đi học lại vài lần mới đã 😅

Hà Nội, 18/5/2019