Hai sự lựa chọn (truyện ngắn)

Jerry – chủ một quán ăn – là một người rất vui vẻ và luôn tỏ ra yêu đời. Những người phục vụ ở đó đều quý anh. Họ không bao giờ muốn chuyển chỗ làm cũng bởi tính lạc quan của ông chủ.

Mỗi khi ai đó có chuyện buồn, Jerry lại ở bên người đó và chỉ cho họ nhìn thấy mặt tích cực của vấn đề.

Khi có ai hỏi cậu ta thế nào, cậu ta luôn đáp: “Nếu may mắn hơn, thì tôi hẳn phải là sinh đôi!”.

Cách sống của Jerry khiến tôi rất tò mò. Tôi bảo anh:

– Tôi không tin anh đâu nhé! Làm gì có ai lại vui vẻ suốt cả ngày được?

– Mỗi buổi sáng tỉnh dậy, tớ tự nói với mình: mình có hai lựa chọn, tâm trạng tốt hoặc xấu. Tớ luôn chọn tâm trạng tốt. Mỗi khi có chuyện không hay xảy ra, tớ lại có hai lựa chọn: là nạn nhân hoặc là người học được kinh nghiệm từ việc đó. Tớ chọn cách học hỏi. Mỗi khi có ai than thở, tớ có hai cách lựa chọn: chấp nhận nghe lời than thở hoặc chỉ ra những điểm tốt để người đó không than thở nữa, và tớ chọn cách thứ hai.

– Nhưng không phải lúc nào cũng dễ dàng làm được như vậy – Tôi phản đối.

– Đúng vậy – Jerry trả lời – Thực ra cuộc sống cũng gần như là những lựa chọn. Khi anh cắt bỏ đi những phần vụn vặt thì mọi tình huống đều trở thành một sự lựa chọn. Anh chọn cách phản ứng với những vấn đề của mình, cách mọi người ảnh hưởng đến anh, anh chọn cho mình một tâm trạng vui hoặc buồn. Cách anh sống cuộc đời của mình cũng là sự lựa chọn của anh mà thôi.

Vài năm sau, tôi nghe nói Jerry gặp chuyện. Cậu ấy trực ở tiệm ăn và quên không đóng cửa sau. Hai tên cướp đã bắn cậu ta. Jerry được đưa vào bệnh viện. Sau hàng tiếng đồng hồ phẫu thuật và hàng tuần nằm trên giường bệnh, cậu ra viện với một phần viên đạn vẫn còn trong cơ thể.

Tôi tìm thăm Jerry. Khi tôi hỏi cậu ta ra sao, cậu ta vẫn cười:

– Nếu may mắn hơn, tớ đã là sinh đôi! Có muốn xem sẹo của tớ không?

Tôi sợ không dám nhìn, nhưng muốn nghe kể về tai nạn của cậu ta. Jerry vui vẻ nhắc lại:

– Việc đầu tiên tớ nghĩ đến là “Ô, lần sau mình không được quên khoá cửa sau”. Rồi khi tớ nằm bị thương trên sàn nhà, tớ nghĩ “mình có hai lựa chọn sống hoặc chết”, và tớ chọn sống.

– Chẳng lẽ anh không thấy sợ sao? – Tôi ngạc nhiên nhìn Jerry.

– Các bác sĩ thật tốt. Họ cứ luôn miệng bảo tớ sẽ không sao. Nhưng khi họ đẩy tớ vào phòng mổ, tớ nhìn thấy trên mặt họ có vẻ như là “Chẳng sống được đâu”. Tớ rất sợ nên nghĩ mình chắc chắn phải hành động.

– Hành động gì? – Tôi hỏi.

– Cậu biết không, có một cô y tá cứ quát tớ: “Có bị dị ứng với cái gì không?”. Tớ cố hết sức đáp: “Dị ứng với đạn”. Họ cười ồ. Rồi tớ bảo: “Tôi muốn sống. Hãy phẫu thuật cho tôi và coi tôi là người sống, đừng nghĩ là tôi sẽ chết”.

Jerry qua khỏi một cách dễ dàng, nhờ vào những bác sĩ tài năng nhưng cũng bởi anh có một thứ rất quý giá không ai có thể thay đổi hoặc lấy đi được: đó là sự lựa chọn giữa vứt bỏ và tình yêu cuộc sống.